Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 62: Cô Chu... cũng ở trên du thuyền



Lý Giai hoảng hốt đến mức mặt cắt không còn giọt máu, trơ mắt nhìn Đài Diệu Nguyên cầm chút bột thuốc còn sót lại trên tay xem xét kỹ lưỡng.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, trái tim đang treo lơ lửng của Lý Giai mãi vẫn không thể bình ổn, bên ngoài còn phải giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, nhìn chằm chằm Đài Diệu Nguyên đổ bột trong hộp thuốc ra lòng bàn tay, đưa lên mũi ngửi thật kỹ.

“Thứ này không đúng.” Đài Diệu Nguyên lại ngửi ngửi hộp thuốc, mùi thì khá giống với mùi lúc hắn nhận hàng “Cô có động vào không đấy?”

Lý Giai kinh hãi nói: “Không có! Anh Nguyên, anh đừng vu oan cho tôi, tôi vừa lấy hộp thuốc ra định hòa với nước mang vào cho cô ấy uống, còn chưa đổ xong thì anh đã vào rồi.”

Đây cũng là chỗ Đài Diệu Nguyên nghĩ mãi không ra, mùi của cái hộp quả thực rất giống, nhưng bột trong đó lại không mịn mà hơi thô.

Lý Giai thấy hắn không nói gì, chớp lấy cơ hội để thanh minh cho sự trong sạch của mình: “Anh Nguyên, thuốc này anh mua của người khác, liệu có khi nào người đó lừa anh không? Tôi nghe ý anh nói, có thuốc giải ắt hẳn phải có thuốc độc, biết đâu màu sắc đều giống nhau, người đó dùng đồ giả lừa anh?”

Đài Diệu Nguyên vậy mà không phản bác, nhìn chằm chằm hộp thuốc nhớ lại kỹ càng tình cảnh “tiền trao cháo múc” lúc đó. Những thứ này nếu muốn mua phải thông qua đường dây ngầm liên hệ người mới tìm được, đưa đến địa điểm giao hàng bí mật, để người mua tận mắt nhìn thấy hiệu quả của món đồ.

Hắn đã nhìn rất rõ tại hiện trường, người phụ nữ ngửi loại thuốc đó xong không bao lâu thì ngất đi, đá cũng không tỉnh, khoảng chừng nửa tiếng sau, lại hòa thuốc giải với nước đổ cho cô ta uống, vài phút sau, người phụ nữ tỉnh lại.

Đài Diệu Nguyên không nghi ngờ tính chân thực của thuốc, khả năng duy nhất chỉ có thể là người giao hàng giở trò với hắn, đánh tráo hàng thật, muốn bán lần hai. Mẹ kiếp, đám chó săn thế giới ngầm này quả nhiên âm hiểm thật!

Lý Giai nhìn qua sắc mặt đen như than của hắn, sự bất an trong lòng dần có đáp án, chứng tỏ Đài Diệu Nguyên đã nghe lọt lời giải thích của cô ta: “Anh Nguyên, tôi chỉ là một người bình thường, muốn nảy sinh ý đồ xấu tôi cũng phải tìm được thứ có màu sắc giống với thuốc, đâu thể nào lấy thuốc khác thay thế được, lỡ cô ta uống vào xảy ra chuyện gì, chúng ta đều không lấy được tiền.”

Lời này cũng không sai, sự nghi ngờ của Đài Diệu Nguyên đối với cô ta giảm đi đôi chút, càng nghiêng về khả năng người ở chợ đen đã giở trò.

“Anh Nguyên, thuốc này nếu có vấn đề thì có cho cô ấy uống nữa không? Ngộ nhỡ…”

“Không cần đâu.” Đài Diệu Nguyên ném hộp thuốc sang một bên, “Trước khi lấy được tiền, sự an toàn tính mạng của nó là quan trọng nhất.”

Đang nói chuyện thì Thạch Phàm về, phía sau còn có một người đi theo, mặc áo khoác mỏng, bên trong phối một chiếc áo ba lỗ màu đen, thấy Đài Diệu Nguyên thì chủ động chào hỏi: “Anh Nguyên.”

Đài Diệu Nguyên nhìn về phía Thạch Phàm: “Cậu ta là?”

“Hai chiếc du thuyền của chúng ta là mượn từ cậu ấy đấy.” Thạch Phàm giới thiệu “Cậu ấy tên là Bác Táp, lát nữa cậu ấy sẽ lái du thuyền đưa chúng ta ra bến cảng, đến lúc đó tàu hàng của cậu cậu ấy sẽ đưa chúng ta qua biên giới, chắc chắn có thể tránh được kiểm tra.”

Đài Diệu Nguyên hiếm khi tỏ thái độ vui vẻ: “Người anh em, lát nữa giao cho cậu cả đấy.”

“Yên tâm, cậu tôi giao thiệp nhiều, các anh chắc chắn qua được, đợi đến được nước ngoài, sau này nếu tôi có sang thì đừng có mà không tiếp đãi đấy nhé!”

“Dễ thôi.”

Phòng khách vang lên từng tràng cười nói, chỉ có Chu Uẩn ở trong phòng là không dám động đậy. Hiệu lực của thuốc trong cơ thể cô đã hết, loại thuốc đó quả thực khiến cô khó chịu một lúc, nhưng suy cho cùng không phải thuốc có nguồn gốc chính quy, hiệu quả rốt cuộc kéo dài bao lâu, trên cơ thể mỗi người đều là ẩn số. Cô tỉnh lại khá sớm, cửa phòng mở, động tĩnh bên ngoài bao gồm cả nội dung cuộc trò chuyện đều nghe rõ mồn một.

Cái gọi là thuốc giải chắc sẽ không bắt cô uống nữa, đồng nghĩa với việc cô phải tiếp tục giả vờ ngất, tình hình trước mắt, giả vờ ngất chưa chắc đã không tốt, nếu cô tỉnh lại, bọn chúng đông người, không chừng sẽ nhìn chằm chằm cô không kể ngày đêm, đến lúc đó muốn động não cũng không có cách nào hành động.

Chu Uẩn đang nghĩ xem nên làm thế nào để phá vỡ cục diện bế tắc này, tiếng cười bên ngoài chợt tắt, giọng Đài Diệu Nguyên vừa vang lên, những người khác dần im lặng nghe hắn chỉ đạo.

“Vừa rồi bọn họ đã liên lạc với tôi, tiền mặt đã chuẩn bị xong, địa điểm hẹn gặp là ở làng chài, Bác Táp cậu lái du thuyền đến địa điểm kín đáo hơn một chút, đợi chúng tôi lấy được tiền cậu hẵng qua, dù sao giao thiệp với loại người như bọn họ, chúng ta không thể không đề phòng.” Ánh mắt Đài Diệu Nguyên xoay chuyển rơi trên người Thạch Phàm, “Cậu e là phải hy sinh một chút rồi.”

“Gì cơ?”

“Vợ cậu biết đấy, tạm thời không thể xác định thuốc giải có tác dụng hay không, để cho an toàn tôi bảo cô ấy đừng làm nữa, người phụ nữ trong phòng e là phải hôn mê suốt, còn bao giờ tỉnh thì chưa biết.”

Thạch Phàm càng nghe càng hồ đồ: “Anh Nguyên, anh nói rõ chút đi, sao tôi không hiểu ý anh lắm?”

“Ý là nó hôn mê bất tỉnh, người đến cứu nó nếu không nhìn thấy nó lành lặn đứng ở đó chỉ sợ sẽ không dễ dàng đưa tiền, bây giờ chỉ có một cách.” Đài Diệu Nguyên chưa nói hết câu, tròng mắt đã chuyển sang người phụ nữ duy nhất có mặt tại đây “E là cần vợ cậu cải trang thành người trong phòng kia.”

“Đùa kiểu gì vậy!” Thạch Phàm nhận ra mình quá kích động, hắng giọng giải thích “Người phụ nữ trong phòng kia da trắng đến phát sáng, vợ tôi không trắng, thế này chẳng phải nhìn một cái là nhận ra hàng giả sao?”

Đài Diệu Nguyên không hề lay chuyển: “Hai người có nét giống nhau, chiều cao xấp xỉ, cái này rất dễ che giấu, đến lúc đó đưa người ra xa một chút, trùm thứ gì đó lên mặt cô ấy, mặc bộ quần áo của người phụ nữ trong phòng kia là được rồi phải không? Tiểu Thạch, người làm việc lớn mà rụt đầu rụt cổ thì không làm nên chuyện đâu, huống hồ phi vụ này của chúng ta không phải món tiền nhỏ, xem cậu có muốn hay không thôi.”

Thạch Phàm không tình nguyện lắm nói: “Kế hoạch ban đầu không phải là anh đưa người qua lấy tiền, chúng tôi làm hậu cần sao? Sao lại…”

“Cũng không cần hậu cần gì nữa.” Đài Diệu Nguyên dứt khoát nói rõ một lần, “Đến lúc đó trên người cậu còn phải buộc bom, để đề phòng bất trắc.”

“Cái gì!” Thạch Phàm sa sầm mặt mày “Mẹ kiếp đây là đùa với mạng sống, bom buộc trên người tôi, bộ điều khiển ai giữ? Anh giao hết việc cho chúng tôi làm, còn anh thì sao? Hóa ra bắt chúng tôi đi đầu bán mạng, tiền này anh kiếm có thấy yên lòng được không hả?”

“Bộ điều khiển để tôi giữ đi.” Lão Dương giữa cuộc cãi vã đưa ra một cách dung hòa “Tôi và Bác Táp cùng đợi mọi người trên du thuyền, bộ điều khiển trong tay tôi, bọn họ cũng đâu có biết.”

Thạch Phàm không lên tiếng.

Đài Diệu Nguyên biết hắn đã nghe lọt tai, thừa thắng xông lên: “Tiểu Thạch, cậu gọi tôi một tiếng anh Nguyên, tôi không cần thiết phải hại cậu, hơn nữa mọi người bây giờ đều trên cùng một con thuyền, tôi để các cậu xảy ra chuyện, quay đầu lại bản thân chẳng phải càng trở thành mục tiêu bị khóa chặt sao? Chúng ta đã nói là cùng nhau ra nước ngoài, chuyện này chắc chắn giữ lời! Huống hồ…”

Đài Diệu Nguyên cố ý đẩy cảm xúc của hắn lên cao, thấm thía nói: “Chỉ cần các cậu còn ở trong nước một ngày, những kẻ đòi nợ sẽ không dễ dàng buông tha cho các cậu, nhưng hôm nay nếu chuyện thành công, đừng nói nợ không cần trả nữa, cậu còn mang theo một khoản tiền lớn ra nước ngoài tiêu xài, cậu đừng quên, cả hai ta đều đánh cược toàn bộ gia sản để làm phi vụ này, không thành công thì kết cục chờ đợi hai ta sẽ chẳng dễ chịu gì đâu, đối phương có quyền có thế, sau khi sa lưới có đầy cách để hành hạ chúng ta.”

Thạch Phàm đứng im ở đó, ánh mắt cả phòng đều đổ dồn vào hắn, dường như người quyết định lúc này không phải Đài Diệu Nguyên mà đã chuyển thành hắn.

Lời của Đài Diệu Nguyên quả thực có tính mê hoặc, đến nỗi cuối cùng Thạch Phàm cũng không biết mình bị làm sao, có lẽ là ôm tâm lý may mắn, hoặc là cảm thấy liều một phen xe đạp biến thành xe máy, bất luận là loại nào thì đúng như lời Đài Diệu Nguyên nói, bọn họ làm phi vụ này vốn dĩ đã không còn đường lui.

Chu Uẩn ở trong phòng nghe kế hoạch ngày càng chặt chẽ của bọn họ, nhưng mãi vẫn không nghe thấy rốt cuộc là ai đã đưa năm mươi triệu, rốt cuộc là ai sắp xếp người đến cứu cô? Đài Diệu Nguyên thận trọng đến mức ngay cả tên đối phương cũng chỉ dùng “bọn họ” để thay thế.

Chu Uẩn nghe thấy tiếng động, thở chậm lại, để cảm xúc của mình dần dần bình ổn.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Theo kế hoạch của Đài Diệu Nguyên, Lý Giai sẽ thay chiếc váy của cô để mạo danh là cô, còn cô thì bị bỏ lại trên du thuyền, đợi Đài Diệu Nguyên lấy được tiền, du thuyền chạy được một đoạn rồi mới thả cô xuống.

Cuối giường vang lên tiếng sột soạt, Lý Giai hẳn là đang thay chiếc váy hai dây màu xanh lục của cô, động tác rất nhanh gọn, thay xong còn cảm thán một câu, đại loại như chất lượng váy cũng không tệ.

Lý Giai thay quần áo xong, mở cửa phòng lần nữa.

Đài Diệu Nguyên thấy cô ta mặc xong, nhìn từ xa dáng người cũng khá giống: “Xõa tóc xuống, nghĩ cách làm xoăn một chút, đến lúc đó dùng tóc che mặt, chúng tôi sẽ cố gắng che chắn cho cô.”

Đài Diệu Nguyên đưa dải băng đen to bản đã chuẩn bị sẵn cho Lý Giai: “Lát nữa đeo vào, diễn cho giống thật một chút.”

Lý Giai khẽ gật đầu, nhận lấy đồ rồi quay lại phòng sửa soạn. Mười phút sau, làm ra một đầu tóc rối bù, còn có dải băng đen buộc chặn miệng, nhìn thoáng qua quả thực rất giống người bị bắt cóc.

“Bác Táp, qua phụ một tay.” Đài Diệu Nguyên vòng qua Lý Giai đi đến bên giường, ra hiệu cho Bác Táp vào mang người lên du thuyền.

Mấy người mỗi người một việc, làm việc cũng rất nhanh nhẹn. Đài Diệu Nguyên đi qua bên cạnh lão Dương, ngay lúc hai người lướt qua nhau, lão Dương nhét bộ điều khiển vừa lấy được vào lại tay Đài Diệu Nguyên, tốc độ rất nhanh, không ai phát hiện ra.

Khu vực đậu du thuyền cách nhà Thạch Phàm không xa, Chu Uẩn không thể làm gì, chỉ có thể để mặc bọn họ bế mình đi về phía trước.

Nhiệm vụ của lão Dương đã hoàn thành, thấy bọn Đài Diệu Nguyên đi về phía một chiếc du thuyền khác, liền giả vờ đau bụng cần tìm chỗ giải quyết gấp, giục Bác Táp qua trước, mình lát nữa sẽ tới sau.

“Lão già này, lắm chuyện thật.” Bác Táp nhổ một bãi nước bọt, bế người trong lòng tiếp tục đi về phía trước.

Ở một nơi khác, người phụ nữ đã được sắp xếp trước để đến đưa tiền đang quan sát chặt chẽ động tĩnh xung quanh, theo yêu cầu của Đài Diệu Nguyên, người đến đưa tiền phải là phụ nữ, phải đi giày cao gót và mặc váy trắng đến, mục đích rất rõ ràng, chính là muốn người bên phía Văn Chú đừng hòng giở trò.

Du thuyền lao nhanh tới, người phụ nữ chạm nhẹ vào tai nghe trong tai, “Đến rồi.”

Đài Diệu Nguyên dừng du thuyền ở xa không cập bờ, mà dùng loa phóng thanh hét về phía người phụ nữ đối diện: “Bây giờ đi chậm thôi, tao bảo dừng thì dừng!”

Tai nghe truyền đến giọng nói trầm thấp: “Làm theo lời hắn.”

Người phụ nữ chậm rãi đi tới, trong tay xách theo một triệu tiền mặt Đài Diệu Nguyên yêu cầu, vì số tiền không nhỏ, xách lên cũng không dễ, đi qua tốn chút thời gian.

“Dừng.” Đài Diệu Nguyên tiếp tục ra lệnh “Mở túi ra, lấy tiền ra cho tao xem.”

Người phụ nữ từ từ ngồi xuống mở túi ra, lại theo lời hắn lấy từng xấp tiền ra bày lên bãi cát.

Thạch Phàm đứng sau lưng Lý Giai, tận mắt nhìn thấy những xấp tiền được lấy ra đặt xuống, kích động nói: “Chúng ta sắp phát tài rồi!”

Đài Diệu Nguyên quay đầu trừng hắn một cái, thấy hắn tém lại đôi chút, tiếp tục hét: “Bỏ tiền vào túi lại, mang qua đây cho tao.”

Người phụ nữ theo lời hắn bỏ tiền lại vào trong túi, tai nghe truyền đến chỉ thị mới: “Đòi gặp người.”

Tốc độ cất tiền của người phụ nữ nhanh hơn không ít, kéo khóa túi xách lên cầm trong tay đi về phía trước, mũi giày đã bị nước biển làm ướt, cô ta hét lớn: “Cho tôi nhìn người của tôi một cái!”

Thạch Phàm trong lòng không chắc chắn, ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Đài Diệu Nguyên: “Anh Nguyên, làm sao đây?”

“Theo kế hoạch ban đầu, lộ ra một chút thôi, tôi sẽ hô dừng ngay.” Đài Diệu Nguyên ra hiệu bằng mắt nhắc nhở Lý Giai, hơi dịch sang bên cạnh một chút, để lộ nửa khuôn mặt bị tóc che khuất của Lý Giai.

Người phụ nữ lặng lẽ động đậy, chiếc đồng hồ trên cổ tay đang nhanh chóng ghi lại và truyền hình ảnh mới nhất sang bên kia.

Tống Miện gấp gáp nói: “Là cô Chu, đó là bộ quần áo cô ấy mặc.”

Văn Chú không vội đưa ra kết luận: “Chu Uẩn nếu tỉnh táo nhất định sẽ nghĩ cách truyền tin tức chứ không phải không dám ngẩng đầu, rõ ràng có vấn đề.”

“Ý anh là Đài Diệu Nguyên không mang cô Chu đến? Vậy người này?”

“Hàng giả.”

Văn Chú ra lệnh cho người phụ nữ: “Bảo Đài Diệu Nguyên tôi muốn gặp Chu Uẩn thật, nếu không số tiền này có thể ném thẳng xuống biển.”

Người phụ nữ nghe lệnh làm việc, truyền đạt ý của Văn Chú cho người trên du thuyền.

Đài Diệu Nguyên nghe xong, trong lòng trầm xuống. Quả nhiên thằng nhãi Văn Chú tâm cơ đủ sâu, thế mà cũng không lừa được.

Thạch Phàm không khỏi lo lắng: “Anh Nguyên, làm sao đây?”

“Còn làm sao nữa, uy h**p bọn họ giao tiền nếu không sẽ không giao người.”

Đài Diệu Nguyên cầm loa dùng sức hét: “Đây chính là người thật, bọn mày nếu không có thành ý thì đừng trách tao ra tay độc ác!”

Người phụ nữ không nói gì, cô ta đang đợi người đầu bên kia tai nghe đưa ra chỉ thị tiếp theo.

Tống Miện nhìn Văn Chú không dám chen ngang.

Văn Chú trầm giọng mở miệng: “Đưa tiền cho hắn, Tào Kim Chính và người của chúng ta đã vào vị trí, hắn không thoát được đâu.”

Người phụ nữ siết chặt túi trong tay đi về phía trước, cách du thuyền còn một đoạn, Đài Diệu Nguyên ra lệnh cho cô ta dừng lại, tự mình xuống lấy tiền.

Cảm giác chiếc túi nặng trĩu trên tay khiến trái tim căng thẳng của Đài Diệu Nguyên cuối cùng cũng có được khoảnh khắc nhẹ nhõm, cầm tiền nhanh chóng leo lên du thuyền, hét với người phụ nữ: “Tới làng chài phía trước sẽ giao người cho bọn mày.”

Đài Diệu Nguyên vừa dứt lời lập tức khởi động du thuyền, nhanh chóng trốn khỏi khu vực lân cận.

Đợi du thuyền chạy được một đoạn, Thạch Phàm quay đầu nhìn lại, bóng người trên bãi cát ngày càng mờ nhạt, thở hắt ra một hơi nặng nề: “Mẹ kiếp tay tôi toàn mồ hôi!”

Cổ áo Lý Giai đã sớm ướt đẫm mồ hôi, tìm một miếng vải trên du thuyền lau lớp kem nền trắng bệch như người chết trên mặt, phụ họa: “Em cũng căng thẳng, chỉ sợ bị bọn họ nhìn ra, vẫn là anh Nguyên có cách.”

Đài Diệu Nguyên điều khiển bánh lái, đá đá chiếc túi bên cạnh: “Cầm đi.”

Lý Giai hớn hở qua đó xách túi về mở ra xem. Từng tờ tiền đỏ rực đúng là càng nhìn càng thích, đây mới chỉ là một triệu mà đã chất cao thế này rồi, tiếp theo đây nếu bọn họ được chia mấy chục triệu, số tiền đó sẽ nhiều đến mức nào!

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Đàn ông có sự nhạy bén tương đối rõ ràng, Thạch Phàm nhìn dáng vẻ của Đài Diệu Nguyên không đúng lắm, nửa đùa nửa thật nói: “Anh Nguyên, một triệu này tôi cầm trước, lát nữa hai mươi bốn triệu kia anh phải chuyển vào thẻ cho tôi đấy nhé.”

“Hai mươi bốn triệu gì?” Đài Diệu Nguyên cười khẩy một tiếng “Cho cậu một triệu là đủ rồi, cùng lắm thì cho thêm bốn triệu nữa cho tròn số, cậu còn muốn mười mấy hai mươi triệu á? Tôi nói này Thạch Phàm, tham lam quá cũng không tốt đâu, chuyện này nếu tôi không đứng ra lên kế hoạch, cậu đến năm trăm tệ cũng chẳng có.”

Lý Giai nghe ra điều bất thường, hét lên: “Không phải anh nói thành công xong chia đôi sao? Anh Nguyên, nói chuyện cũng phải có chút uy tín chứ?”

“Anh Nguyên, còn chưa ra được nước ngoài, anh đã muốn qua cầu rút ván à?” Thạch Phàm nén lửa giận nghiêm giọng nói “Bác Táp là người của tôi, nếu tôi không bảo cậu ấy đi, anh nghĩ cậu ấy sẽ đi sao?”

“Người của cậu?” Đài Diệu Nguyên cười nhạt “Có khả năng nào cậu ta và lão Dương đều phản bội rồi không?”

Thạch Phàm còn chưa kịp hiểu ý đồ của câu nói này, đã thấy trong tay Đài Diệu Nguyên có thêm một thứ, mà thứ đó lại là vật quan trọng có thể lấy mạng hắn bất cứ lúc nào!

Đài Diệu Nguyên biết hắn sợ rồi, dứt khoát trở mặt: “Biết điều thì lát nữa đến nơi cầm một triệu đi đi, không sợ chết thì cứ thử xem có mạng mà về không.”

Thạch Phàm tính toán ngàn vạn lần không ngờ mình lại trở thành kẻ bị lừa, Đài Diệu Nguyên tên khốn kiếp này vậy mà dám sau lưng hắn mua chuộc hai người kia, cái đồ chó chết này e là đã sớm có dự tính này, muốn đá hắn đi để độc chiếm số tiền đó!

Lý Giai lén nháy mắt với hắn. Vợ chồng bao năm, chút ăn ý này vẫn phải có.

Thạch Phàm cố tình kiếm chuyện nói: “Bom nổ, anh tưởng anh có thể bình an vô sự trở về sao? Tôi mất mạng, kéo theo anh cũng không lỗ.”

Đài Diệu Nguyên như nghe được chuyện cười cực kỳ hài hước, không hề bị lời đe dọa của hắn làm lay động: “Tiểu Thạch à, cậu là người thế nào tôi còn lạ gì sao? Có bản lĩnh thì cậu qua…”

Đài Diệu Nguyên bị một lực mạnh bất ngờ húc vào, bộ điều khiển trong tay lập tức bay sang đầu bên kia du thuyền, thoát khỏi sự kiểm soát của hắn.

Thạch Phàm nhận ra hắn muốn lấy lại bộ điều khiển, vồ tới ôm chặt lấy Đài Diệu Nguyên “Đừng hòng lấy được!”

Hai người vật lộn với nhau, sức lực ngang ngửa.

Lý Giai là người duy nhất còn tự do lúc này còn phải phụ trách cầm lái, cô ta cắn răng, mặc kệ du thuyền chạy đi đâu, muốn bước qua hai người đang vật lộn để cướp lại bộ điều khiển.

Du thuyền ngày càng rung lắc, cơ thể Lý Giai không thể đứng vững, theo thân tàu chao đảo khó khăn đi về phía trước.

Đài Diệu Nguyên nhìn ra ý định của cô ta, một cước đá vào vai Thạch Phàm, thoát khỏi sự trói buộc nhất thời, lao mạnh tới, giống như con linh cẩu chờ đợi đã lâu tung đòn tấn công cuối cùng vào con mồi, nhanh và hiểm ác đẩy mạnh Lý Giai, khiến cô ta không chút đề phòng va vào hòm dụng cụ, cơ thể ngửa ra sau.

Hai cánh tay quơ quào trong không trung, chút thăng bằng cuối cùng của Lý Giai bị chiếc du thuyền rung lắc tước đoạt, cơ thể không kiểm soát được ngã về phía sau, khát vọng sống sót buộc cô ta bám chặt lấy mép du thuyền, lớn tiếng gọi tên Thạch Phàm.

Thạch Phàm nhìn thấy Đài Diệu Nguyên sắp lấy được bộ điều khiển, đỏ cả mắt liều mạng, như con bò tót thấy màu đỏ mà hưng phấn, cái gì cũng không màng nữa, lao mạnh tới muốn ôm lấy chân hắn.

Tai nạn lại xảy ra ngay lúc này, Đài Diệu Nguyên vùng thoát khỏi cánh tay đang vươn ra của Thạch Phàm, lực cản phát sinh trong tích tắc, mũi giày vướng lại, cả người hoàn toàn mất thăng bằng, thân hình cao lớn như tòa nhà cao tầng ầm ầm đổ sập.

Kèm theo tiếng nổ dữ dội, ngọn lửa màu cam đỏ bùng lên trên bầu trời mặt biển xanh thẫm.

Tiếng động kinh hoàng khiến tất cả mọi người dừng bước, cư dân làng chài dậy sớm mưu sinh túm năm tụm ba hỏi nhau…

“Chuyện gì thế?”

“Không biết nữa, hình như là ở phía bên kia.”

“Nhà ai giờ này còn bắn pháo hoa?”

“Sao có thể chứ, gần đây cũng đâu có chuyện vui gì.”

Còn Văn Chú đang đợi tin tức lúc này ngồi trên ghế sofa nhẹ nhàng day huyệt thái dương, khuôn mặt trầm mặc toát ra vẻ lạnh lẽo rõ ràng, cứ cảm thấy sự việc không ổn lắm.

Tống Miện nâng cổ tay nhìn mặt đồng hồ, đã qua hai mươi phút, nhưng bất luận là người của bọn họ hay người của Tào Kim Chính đều không ai gọi lấy một cuộc điện thoại.

Anh ta đang nghĩ xem có nên chủ động gọi qua hỏi tình hình không thì điện thoại đến, là người của bọn họ.

Tống Miện vội vàng nghe máy ấn loa ngoài: “Thế nào rồi?”

“Văn tổng, xảy ra chuyện rồi!”

Đôi mắt dài hẹp của Văn Chú lập tức mở ra: “Nói!”

“Du thuyền phát nổ, người trên thuyền đều chết hết rồi, cô Chu… cũng ở trên du thuyền.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...