Văn Chú nhìn chằm chằm vào bốn chữ “Đang trong cuộc gọi” trên điện thoại, ngay cả chính anh cũng không nhận ra, giọng nói thốt lên mang theo chút run rẩy không dám tin: “Cậu nói cái gì?”
“Người của chúng ta và người của ông chủ Tào tận mắt nhìn thấy, sức công phá của thuốc nổ cực lớn, trong chớp mắt du thuyền đã phát nổ, người trên thuyền chắc chắn chết rồi! Bên phía ông chủ Tào nói sợ sự việc xé ra to, muốn hỏi Văn tổng có rút hay không? Chắc chắn sẽ có người báo cảnh sát, đến lúc đó cảnh sát tới…”
Tống Miện nhìn Văn Chú đang im lặng không nói, nhìn ý này là định sống phải thấy người chết phải thấy xác sao? Vậy thì cái chức Tổng trợ lý của anh ta coi như làm uổng công rồi, vào thời điểm mấu chốt quyết không thể để xảy ra chuyện.
Lần đầu tiên Tống Miện không xin chỉ thị của Văn Chú, ra lệnh cho người ở đầu dây bên kia: “Người của các cậu và người của ông chủ Tào rút ngay lập tức, rút cho sạch sẽ vào.”
“Được.”
Điện thoại cúp máy, Tống Miện đón lấy ánh mắt lạnh lùng kia, cúi đầu nguyện gánh chịu mọi lỗi lầm: “Văn tổng, bên nhà cũ đang đợi anh phạm sai lầm mới có cái cớ để làm dậy sóng Thịnh Hoằng mà anh vất vả lắm mới ổn định được, trong thời điểm nhạy cảm này, tôi không thể trơ mắt nhìn anh đi làm chuyện mạo hiểm.”
Đầu Tống Miện lại cúi thấp hơn vài phần: “Cả cái đất Túc Nguyên này ai cũng có tư cách tùy hứng làm bậy, duy chỉ có anh là không được, một khi anh thất bại, những người ủng hộ anh sau lưng sẽ làm ra chuyện gì thật không thể lường trước được, nếu bọn họ chọn cách trở mặt giữa chừng, tính tình ông cụ Văn thế nào anh rõ hơn tôi, ông ấy sẽ không cho anh cơ hội kịp trở tay, càng không cho anh khả năng đông sơn tái khởi đâu, xin anh hãy suy nghĩ kỹ.”
Lời của Tống Miện khó nghe nhưng lại đánh đúng trọng điểm, Văn Chú biết rõ gánh nặng trên vai mình nặng đến mức nào, nếu cảnh sát can thiệp, chuyện này sẽ không giấu được, ắt hẳn sẽ làm lớn chuyện, lên báo là điều tất yếu, mà một khi Văn Hoằng đánh hơi thấy chuyện này có liên quan đến anh, nhất định sẽ lấy chuyện này làm cơ hội để kéo anh xuống đài.
Ví dụ như Tổng giám đốc tập đoàn Văn thị nghi ngờ giết người hoặc tham gia giao dịch phi pháp. Văn Hoằng sẽ nghĩ đủ cách để anh rơi vào áp lực dư luận, khiến công ty xuất hiện biến động, đến lúc đó những người trong công ty sẽ mời ông cụ xuống núi chủ trì đại cục, đến lúc đó cũng là lúc ông ấy danh chính ngôn thuận đón đứa con riêng kia về, ông ấy tiếp tục làm Thái thượng hoàng, nhìn thì có vẻ tiêu dao nhưng thực chất vẫn nắm giữ quyền hành.
Tay Văn Chú đặt trên ghế sofa khẽ siết thành nắm đấm: “Bảo người của Tào Kim Chính để ý, cho đến khi cảnh sát đưa ra kết quả.”
“Văn tổng yên tâm, cho dù là xác…” Tống Miện còn chưa nói xong, ánh mắt sắc lẹm đã quét tới trong nháy mắt, anh ta lập tức đổi lời “Cô Chu thông minh như vậy sẽ không xảy ra chuyện đâu.”
Tống Miện cũng không ngờ kết quả điều tra vụ tai nạn này phải đợi gần hai tuần, khoảnh khắc nhận được email, anh ta xem qua một lượt trước rồi mới thuật lại cho Văn Chú, nội dung email anh ta đọc đi đọc lại từ đầu đến cuối bốn năm lần, vẫn không thể bỏ qua câu: Công tác trục vớt đã kết thúc, thi thể không thể chắp vá hoàn chỉnh, theo lời khai của nhân chứng, trên du thuyền quả thực có ba người.
Tống Miện ngồi ở chỗ làm việc trầm mặc hồi lâu. Anh ta vẫn còn nhớ lần đầu gặp Chu Uẩn là ở Dung Thành là lúc cô chủ động đến tìm anh ta xin một tấm danh thiếp, sau khi tất cả mọi người đều đi hết, chỉ có cô mang thuốc giải rượu đến đưa cho anh ta, nói thuốc này không có tác dụng phụ gì, uống xong sẽ dễ chịu hơn chút, cuối cùng mới mở miệng xin danh thiếp của anh ta.
Tống Miện ấn tượng rất sâu sắc về chuyện này, đa số người tiếp cận anh ta chẳng qua là vì thân phận thư ký của Văn tổng tập đoàn Thịnh Hoằng, nếu móc nối quan hệ được với anh ta thì dù chỉ được nhắc tới một câu trước mặt Văn Chú cũng đã khác biệt rồi, cái bọn họ cân nhắc đầu tiên là anh ta có thể mang lại cho bọn họ bao nhiêu lợi ích, chỉ có Chu Uẩn coi anh ta là “người” trước rồi mới mở miệng hỏi có thể cho hay không.
Từ đầu đến cuối cô đã làm được hai chữ tôn trọng.
Giờ đây, nhìn chằm chằm vào dòng chữ đen trên màn hình, tận mắt chứng kiến sự ra đi của một sinh mệnh, đối với anh ta mà nói, cho dù không phải cú đả kích lớn thì cũng đủ gây chấn động trong lòng.
“Tổng trợ lý Tống?”
“Gì thế?”
Nữ trợ lý khẽ cười: “Điện thoại nội bộ reo mấy tiếng rồi, tôi thấy anh mãi không nghe máy.”
Tống Miện liếc nhìn con số đang nhảy nhót, đó là đường dây nội bộ chuyên dụng, ai gọi đến nhìn cái là biết ngay. Anh ta thu lại cảm xúc đang trào dâng, cố gắng khôi phục như cũ, nhấc máy nghe điện thoại.
Nữ trợ lý ôm một chồng tài liệu lặng lẽ đứng đợi bên cạnh, đợi điện thoại cúp máy mới đưa mấy tập tài liệu trên tay qua: “Tổng trợ lý Tống, mấy tập tài liệu này cần Văn tổng ký tên.”
Tống Miện nhìn bìa kẹp tài liệu màu đen, thôi bỏ đi, vẫn là để anh ta đưa vào, đổi người khác vào hôm nay e là phải khóc lóc đi ra, ai bảo khả năng chịu áp lực của anh ta tốt chứ.
“Để đây đi, lát nữa tôi đưa vào.”
“Vâng.”
Nữ trợ lý vừa đi, Tống Miện in email nhận được ra, nghe tiếng máy in chạy ro ro, lần đầu tiên cảm thấy âm thanh này khó nghe và giày vò người ta đến thế. Nhìn từng tờ giấy A4 nhả ra từ trong máy, tiếng “tách” cuối cùng báo hiệu tài liệu đã in xong.
Tống Miện đứng dậy thu lại từng tờ tài liệu, vỏn vẹn năm tờ giấy mỏng manh, chứa đựng khoảng thời gian cuối cùng giữa sự sống và cái chết của một con người. Anh ta thở dài một hơi, bỏ đồ vào kẹp tài liệu, cầm lấy những tài liệu trên bàn cùng đưa vào văn phòng.
Văn Chú vừa kết thúc một cuộc điện thoại, khóe mắt để ý thấy Tống Miện không gõ cửa đã đi vào, mày rậm khẽ cau lại. Anh từng nói với Tống Miện, nếu có việc gấp có thể không cần gõ cửa mà vào thẳng, tự nhiên cũng đồng nghĩa với việc chuyện gấp đa phần đều gắn liền với chuyện xấu.
Văn Chú chú ý thấy trên tay anh ta cầm khá nhiều tài liệu, thuận tay đặt điện thoại xuống ngồi lại vào ghế làm việc: “Đều là tài liệu gấp à?”
“Cần xử lý càng sớm càng tốt.” Tống Miện đặt chồng tài liệu nữ trợ lý đưa xuống trước, thấy Văn Chú không nói năng gì trực tiếp cầm lấy xem xét, tập tài liệu trong lòng anh ta ngược lại càng thêm bỏng tay.
“Văn tổng, tập tài liệu này khá đặc biệt.”
“Đọc đi.”
Tống Miện không giống như mọi khi, ấp úng một lúc lâu cuối cùng vẫn chọn lặng lẽ đặt tài liệu xuống: “Văn tổng, mở ra xem đi.”
Văn Chú ngẩng đầu lên từ trong đống tài liệu, nhận thấy trạng thái Tống Miện không đúng, liếc nhìn tập tài liệu được đóng trong bìa kẹp màu xanh lam, tay trái phủ lên trên nhẹ nhàng kéo một cái, kẹp tài liệu đã đến trước mặt.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Lật trang đầu tiên, tiêu đề tài liệu viết: Báo cáo tiếp theo về vụ nổ trên biển.
Văn Chú tiếp tục xem, đọc kỹ từng dòng chữ, càng xuống dưới, mày rậm càng nhíu chặt, sắc mặt cũng càng thêm thâm trầm.
Khoảnh khắc kẹp tài liệu bị đóng sầm lại thật mạnh, Tống Miện biết là xong đời rồi, mà anh ta là người đầu tiên hứng chịu cơn thịnh nộ.
“Người phụ nữ trên du thuyền không thể là Chu Uẩn.” Văn Chú đẩy mạnh tập tài liệu, khiến tất cả tài liệu bay lên không trung rồi rơi xuống nặng nề “Nhân chứng là ai?”
Trước khi đến Tống Miện đã đặc biệt gọi điện thoại hỏi kỹ một lượt: “Tên là Đổng Kim Dương, theo khẩu cung của hắn, bọn người Đài Diệu Nguyên chính là đi thuyền của hắn đến làng chài, nhưng Đổng Kim Dương chỉ chịu trách nhiệm đưa bọn họ đến làng chài, chuyện khác thì không rõ.”
“Không rõ?” Văn Chú nhướng mày “Du thuyền của Đài Diệu Nguyên ở đâu ra?”
“Người cung cấp du thuyền tên là Bác Táp, là người do cộng sự của Đài Diệu Nguyên là Thạch Phàm tìm đến.” Tống Miện dừng lại một chút “Hai người này cảnh sát đều đã thẩm vấn, một người khăng khăng nói mình chỉ đưa Đài Diệu Nguyên và cô Chu vào làng chài, một người nói mình và Thạch Phàm quan hệ khá tốt nên mới cho mượn du thuyền, cụ thể Thạch Phàm muốn làm gì thì hắn không hỏi.”
Văn Chú ngước mắt liếc anh ta: “Lời này cậu tin à?”
“Chỉ có một ngư dân nhìn thấy lão Dương đưa nhóm Đài Diệu Nguyên lên bờ, ngoại trừ lão Dương ra quả thực có nhìn thấy còn hai người nữa, do sắc trời tối, đối phương khai rằng không thấy rõ mặt nhưng nhìn từ dáng người thì là một nam một nữ.”
“Lão Dương cũng được, Bác Táp cũng thế, hai người này rõ ràng muốn rũ sạch hiềm nghi để bản thân thoát tội, càng như vậy càng chứng tỏ trong số bọn họ chắc chắn có người biết nội tình.”
Tống Miện vốn không muốn bi quan, nhưng thấy Văn Chú dường như đang đi vào ngõ cụt, anh ta buộc phải nhắc nhở: “Văn tổng, có lẽ bọn họ không nói dối thì sao? Đài Diệu Nguyên là kẻ có tâm cơ, thêm một người biết đối với hắn mà nói là thêm một phần nguy hiểm, lão Dương và Bác Táp quả thực không cần thiết phải biết, một người phụ trách đưa người, một người phụ trách cung cấp phương tiện đi lại.”
Đã có kết quả điều tra của cảnh sát, chứng tỏ đã tiến hành thẩm vấn kỹ càng hai người này, muốn định tội, cho rằng đối phương nói dối cũng phải nói chuyện bằng chứng cứ, mà kết quả điều tra được hiện nay chính là hai người này thuộc diện cung cấp sự giúp đỡ cho Đài Diệu Nguyên trong tình huống hoàn toàn không biết gì, không hề tham gia.
Văn Chú nhắm mắt lại, dựa vào lưng ghế, trong đầu hiện lên hình ảnh lần cuối cùng Chu Uẩn và anh gặp nhau.
Bóng dáng chuyển động theo tiếng nhạc trên sàn nhảy, cố ý thực hiện nghi thức khiêu vũ ở khu chung cư Kim Phong, còn cả trên du thuyền…
Anh không tin cô thực sự đã chết.
Tống Miện khẽ nói: “Nguồn gốc thuốc nổ hiện vẫn đang điều tra, thứ có uy lực lớn như vậy người bình thường không lấy được hàng đâu, những thứ vớt lên được ngoài mảnh vỡ du thuyền còn có một ít mảnh vải quần áo, dựa vào màu sắc vải có thể phán đoán đại khái trên du thuyền quả thực có ba người, trùng khớp với những gì chúng ta thấy ban đầu.”
Tống Miện không dùng cách trực tiếp nhất để giải thích về thi thể, mà dùng uy lực lớn để thay thế cho việc thi thể đã sớm tan tành tứ tán, đây cũng là nguyên nhân công tác trục vớt kéo dài lâu như vậy.
Văn Chú từ từ mở mắt, vẻ mệt mỏi đã tan biến, chỉ còn lại sự tỉnh táo sau khi sự việc đã rồi: “Bảo người của Tào Kim Chính quan sát Đổng Kim Dương và Bác Táp, tôi cảm thấy hai người này không trong sạch như vậy đâu.”
“Được, tôi sẽ liên hệ với bên Tào Kim Chính ngay.”
Tống Miện nhìn đống tài liệu rơi vãi đầy đất trước bàn làm việc, nếu gọi người vào dọn dẹp, vào thời điểm này đúng là hại người ta. Anh ta lẳng lặng đi đến trước bàn thu dọn từng tập tài liệu xếp lại gọn gàng đặt lên bàn làm việc, không nói gì, rời khỏi văn phòng.
Vừa bước ra, Tống Miện lấy lại khí thế của một Tổng trợ lý dặn dò tất cả mọi người nếu không phải tài liệu khẩn cấp thì đừng làm phiền Văn Chú.
Văn phòng rộng lớn yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng kim rơi, trên ghế làm việc chỉ có một bóng người cô độc ngồi đó giữ nguyên tư thế cũ, giống như một món đồ trang trí nặng nề được đặt ở đây, cảm giác trầm lắng ập vào mặt.
Bên ngoài cửa sổ sát đất nắng gắt như lửa, Túc Nguyên mọi thứ vẫn như cũ, sẽ không vì sự sống hay cái chết của một người nào đó mà thay đổi quá lớn.
Bóng người trên ghế cuối cùng cũng cử động, ấn điện thoại nội bộ: “Xem xem Trình Tuyết Quân có cần gì không, cố gắng đáp ứng.”
“Vâng, tôi sẽ sắp xếp ngay.”
Có lẽ là làm được một việc khiến trong lòng mình hơi thoải mái một chút, sắc mặt u ám của Văn Chú dịu đi đôi chút. Nếu lúc đầu phái thêm hai người đi giám sát Đài Diệu Nguyên, có lẽ tai nạn này đã không xảy ra.
Cho dù anh không tin Chu Uẩn xảy ra chuyện, nhưng suốt nửa tháng trời, nếu cô không sao, bất luận thế nào cũng sẽ nghĩ cách liên lạc với mọi người, báo cảnh sát cũng được, tìm Bạch Đàm cũng được, cùng lắm thì tìm Chu Vực, tiếc là bọn họ đều không nhận được tin tức gì, ngay cả cuộc điện thoại khả nghi cũng không có.
Chu Uẩn người này dường như thực sự đã biến mất, cùng với khoảnh khắc du thuyền phát nổ, biến mất khỏi cuộc đời của tất cả bọn họ…
Văn Chú quay đầu nhìn ra cửa sổ sát đất, rèm cửa kéo lên một nửa, bầu trời bên ngoài gió hòa nắng ấm, chỉ có bầu không khí trong văn phòng là tối dần đi. Tập tài liệu đã được thu dọn vẫn đặt bên tay trái anh như cũ, bút máy vẫn đặt bên tay phải, phía trên bên phải là con dấu, bố cục trên bàn không đổi. Không biết tại sao, Văn Chú vẫn cảm thấy có gì đó đã thay đổi, cảm xúc lướt qua trong lòng chỉ trong chớp mắt, nhanh đến mức khiến người ta không nắm bắt được.
