Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 64: Cô là bạn cô ấy nhưng không phải là cô ấy



Tin tức về vụ nổ trên biển liên tục được đưa tin trong ba ngày, cuối cùng kết luận là do thuyền cá đã quá niên hạn sử dụng nên tự bốc cháy, trong thông báo nói rằng may mắn không có thương vong về người, sau này cũng sẽ tăng cường kiểm tra các công cụ ngư dân sử dụng, cố gắng không để sự việc tương tự xảy ra nữa.

Sự việc này không gây ra sóng to gió lớn, Túc Nguyên mỗi ngày có quá nhiều chuyện xảy ra, vụ nổ trên biển nhanh chóng bị các tin tức khác vùi lấp, dần dần người bàn tán ngày càng ít, giống như việc ngẩng đầu lên là thấy trời xanh mây trắng, mọi người thấy nhiều rồi cũng chẳng lấy làm lạ nữa.

Còn những người biết rõ chân tướng lại sống trong đau khổ mỗi ngày, không thể nhắc tới với bất kỳ ai, không thể nói ra bất kỳ lời nào không thích hợp, có những chuyện chỉ có thể trở thành bí mật.

Bạch Đàm vừa gặp khách hàng xong ngồi ở quán cà phê vẫn chưa đi, vị trí gần cửa sổ có thể nhìn thấy đường phố người xe qua lại tấp nập, mỗi người đều đang bôn ba vì cuộc sống, giống như trách nhiệm trên vai cô ấy, ngày càng nặng nề.

Phòng làm việc muốn chuyển đổi mô hình, ngoài việc tuyển thêm nhân sự, mỗi đơn hàng đối với cô ấy đều vô cùng quan trọng, trước đó việc hợp tác với Thịnh Hoằng quả thực đã thu hút không ít người đến phòng làm việc hỏi thăm đôi chút, nhưng khi Thịnh Hoằng mãi không chịu ký hợp đồng, những người đó nghe được tin tức, lần lượt thay đổi thái độ, tuy không nói rõ nhưng ý tứ lại quá rõ ràng.

Ví dụ như vị khách hàng vừa gặp lúc nãy, cứ hữu ý vô tình nhắc đến chuyện hợp tác giữa Gia Liên và Thịnh Hoằng, chẳng qua là muốn chia một chén canh. Bạch Đàm chỉ có thể giả ngây giả ngô, trong lòng uất ức không để đâu cho hết.

Bạch Đàm không rõ Văn Chú đang nghĩ gì, lờ mờ cảm thấy anh như cố tình tránh mặt mình, nguyên nhân có lẽ liên quan đến Chu Uẩn.

Đã gần sáu tháng kể từ khi Chu Uẩn biến mất, trong gần nửa năm qua mọi người đều không từ bỏ việc tìm kiếm cô, nhưng kết quả nhận được lần nào cũng là công dã tràng, nhân lực và tinh lực bỏ ra ngày càng nhiều, tin tức phản hồi lại là một đáp án thống nhất: Xin lỗi, tạm thời vẫn chưa có tin tức.

Bạch Đàm từ chỗ ban đầu đánh chết cũng không tin đến bây giờ dần dần có xu hướng chấp nhận, Chu Uẩn có thể không liên lạc với bất kỳ ai ở Túc Nguyên nhưng sẽ không thể không liên lạc với cô ấy, tình cảm giữa hai người bền chặt như sắt đá, với tính cách thấu tình đạt lý của cô, nhất định biết cô ấy sẽ lo lắng đến mức nào, tuyệt đối sẽ không để cô ấy lo lắng mãi mà không tiết lộ chút tin tức nào.

Khả năng duy nhất…

Ý nghĩ vừa nảy sinh, tâm trạng vốn đã trầm lắng của Bạch Đàm lại phủ thêm một lớp u ám xám xịt, Tiểu Uẩn còn trẻ như vậy, thế mà cứ thế ra đi, thậm chí còn không được toàn thây. Bố mẹ không còn nữa, người dì út ở tận nước ngoài còn chưa biết chuyện Chu Uẩn gặp nạn, cả nhà này số phận quá truân chuyên, hy vọng kiếp sau số mệnh sẽ tốt hơn một chút.

Bạch Đàm bưng cốc cà phê trên bàn uống cạn ngụm cuối cùng, đang định cầm túi rời đi thì điện thoại reo, chiếc túi vừa nhấc lên lại đặt xuống, thuận tay nghe máy.

“Alo cô Bạch, trước đó cô liên hệ với nghĩa trang Thục Phong chúng tôi dặn khi nào đến hạn thì báo cho cô, cô còn nhớ không?”

“Ồ, nhớ chứ, đến hạn rồi à?”

“Còn bốn ngày nữa là đến hạn, nhưng cô không cần đến nữa đâu, có một cô gái đã đến làm xong thủ tục gia hạn rồi, gọi điện cho cô cũng là để báo một tiếng, tránh để cô mất công đi một chuyến.”

Bạch Đàm nghi ngờ mình nghe nhầm, ngồi trên ghế nửa ngày không lên tiếng.

“Cô Bạch?”

“Khoan đã, chúng ta sắp xếp lại một chút, ý anh là có một người phụ nữ đã đến gia hạn rồi? Cô ấy tên gì? Họ Trình sao?”

“Cô đợi một chút.”

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng lật giấy sột soạt, Bạch Đàm nghe mà tim đập ngày càng nhanh, tay trái bấu chặt lấy cốc cà phê, đầu ngón tay vì dùng sức mà trắng bệch, thời gian trôi qua từng giây từng phút, Bạch Đàm đã không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào trong quán cà phê nữa, chỉ còn tiếng hít thở khẽ khàng ở đầu dây bên kia.

“Trên phiếu đăng ký bên tôi hiển thị là một cô gái họ Thẩm.”

“Thẩm?” Bạch Đàm nhớ rất rõ, bố của Chu Uẩn mang họ Thẩm “Tên đầy đủ là gì?”

“Tên đầy đủ thì không có, nhưng bên tôi có lưu lại phương thức liên lạc của đối phương, cô và cô gái họ Thẩm này có quen biết không?” Nhân viên nhìn chuỗi số hiển thị phía sau màn hình, bổ sung thêm “Số để lại là số máy bàn.”

“Có tiện cho tôi xin phương thức liên lạc không?” Bạch Đàm cố nén sự căng thẳng sắp trào ra khỏi cổ họng, cố gắng để giọng nói của mình nghe bình thường nhất có thể “Là thế này, cô gái họ Thẩm này tôi biết là ai, nhưng sau đó do tôi đổi số điện thoại nên làm mất liên lạc với cô ấy, hôm nay nghe anh nhắc đến họ Thẩm, đột nhiên tôi nhớ ra.”

“Hóa ra là vậy.” Nhân viên cười khẽ “Vậy cô lấy bút ghi lại đi, tôi đọc số cho cô.”

“Đợi chút.” Bạch Đàm nhanh chóng đứng dậy đi đến quầy thu ngân của quán cà phê xin giấy bút, cắn mở nắp bút, nói không rõ lời “Anh nói đi.”

Nhân viên đọc một dãy số, Bạch Đàm nghe kỹ rồi nghiêm túc ghi lại, ghi xong đọc lại một lần hỏi đối phương có đúng không, sau khi xác nhận lại không có sai sót gì thì cảm ơn đối phương.

Cuộc gọi kết thúc, Bạch Đàm trả lại bút, nhìn chằm chằm vào mảnh giấy nhỏ không vuông vắn trong tay, cổ họng bỗng nhiên khô ngứa, ngứa đến khó chịu. Cô ấy khẽ th* d*c xin nhân viên một cốc nước đá uống ực một hơi, giống như dập tắt ngọn lửa tự nhiên bùng lên trong lòng, dần dần bình tĩnh lại.

Bạch Đàm quay lại chỗ ngồi, nhìn chằm chằm dãy số đó trầm mặc hồi lâu, lâu đến mức khiến nhân viên dọn bàn chú ý, bưng khay đến hỏi cô ấy có phải không được khỏe không.

Bạch Đàm ngẩng đầu nặn ra nụ cười gượng gạo, vốn định nói mình không sao, nhưng trong đầu lại nảy sinh một ý nghĩ. Cô ấy đưa mảnh giấy nhỏ trên bàn cho nhân viên xem, lại lấy từ trong ví ra một tờ tiền đỏ “Có thể giúp tôi gọi cuộc điện thoại này không, cứ hỏi theo những gì tôi dạy cô là được, sẽ không mất quá nhiều thời gian của cô đâu.”

Nhân viên nhìn tờ tiền trăm tệ cô ấy đang cầm trên tay, do dự vài giây, đặt khay trên tay xuống ngồi bên cạnh Bạch Đàm “Tôi cần hỏi gì?”

Bạch Đàm dùng ghi chú trên điện thoại soạn ra những câu cần hỏi đặt trước mặt nhân viên: “Cứ theo cái này là được, bất kể đối phương trả lời thế nào cô chỉ cần hỏi những câu này thôi.”

“Được.” Nhân viên đồng ý, dùng điện thoại của mình bấm dãy số trên mảnh giấy nhỏ, đợi mười giây sau, điện thoại truyền đến một giọng nữ lanh lảnh.

“Ai đấy?”

Giọng nữ ở đầu dây bên kia oang oang như đang bật loa ngoài, lại hỏi thêm một câu “Ai đấy?”

Nhân viên dựa theo câu hỏi trên ghi chú bắt đầu hỏi: “Xin chào, xin hỏi cô là cô Thẩm phải không ạ?”

“Phải.” Người phụ nữ nói thẳng “Cô là ai?”

Nhân viên: “Xin hỏi trước đây cô có đến nghĩa trang Thục Phong gia hạn thuê mộ phần phải không?”

“Có đi.” Người phụ nữ lại xác nhận tình hình “Chuyện này không phải rất bình thường sao, đó là chú tôi, tôi đi gia hạn thì có gì lạ đâu?”

Nhân viên: “Cô có tiện nói tên đầy đủ của mình không ạ?”

“Cô là ai vậy?” Người phụ nữ bắt đầu đề phòng “Cứ như cảnh sát ấy còn tra hỏi nữa, không phải là lừa đảo kiểu mới đấy chứ?”

Nhân viên: “Cô có quen Chu Uẩn không?”

Người phụ nữ cười khẽ thành tiếng: “Cô hỏi thừa thế, con gái ruột của chú tôi, sao tôi có thể không quen, cô là bạn nó à?”

Nhân viên: “Vậy cô có biết Chu Uẩn xảy ra chuyện không?”

“Xảy ra chuyện?” Người phụ nữ ngạc nhiên nói “Xảy ra chuyện gì cơ? Chúng tôi có một khoảng thời gian không liên lạc rồi.”

Bạch Đàm nhẹ nhàng chạm vào tay nhân viên và vẫy vẫy tay ra hiệu có thể dừng lại rồi.

Nhân viên gật đầu tỏ ý đã hiểu: “Ồ, bên tôi còn có việc nên cúp máy trước đây.”

“Này, cô là bạn của Tiểu Uẩn đúng không? Nhìn thấy nó nhớ bảo với nó một tiếng, đồi chè sắp tổ chức tiệc thưởng trà rồi, đến lúc đó bảo nó về giúp một tay, Vụ Sơn bây giờ thông đường rồi, lái xe qua đây cũng tiện, nhớ nhé!”

Người phụ nữ nói xong cúp điện thoại, thậm chí còn nhanh hơn cả nhân viên.

“Tôi đã hỏi xong theo lời cô rồi, tiền…”

“Đây, cảm ơn.”

Nhân viên bưng khay lên rời đi, chỉ còn lại Bạch Đàm ngồi tại chỗ chìm vào suy tư. Bố của Chu Uẩn là chú của người phụ nữ kia, nhưng Bạch Đàm và Chu Uẩn quen biết đã lâu mà chưa từng nghe nói có nhân vật này, Chu Uẩn cũng không cần thiết phải cố ý giấu giếm chứ?

Bạch Đàm nghĩ mãi không ra, người phụ nữ này giống như từ trên trời rơi xuống làm một việc kinh thiên động địa, chẳng lẽ trước đó cô ta và Chu Uẩn thực ra có liên lạc chỉ là Chu Uẩn tình cờ không nói với mình sao?

Có lẽ là lăn lộn trong giới kinh doanh đã lâu, độ nhạy cảm của Bạch Đàm đối với một số việc cũng tăng lên từng ngày, cô ấy không quyết định được cũng không biết nói với ai, lật tìm danh bạ điện thoại, khi nhìn thấy hai chữ “Văn Chú” ở cuối danh bạ, đầu ngón tay dừng lại ở đó, do dự có nên hỏi anh thử không.

Cô ấy bấm vào, danh bạ chuyển đến trang chủ. Bạch Đàm mấy lần suýt ấn xuống, cuối cùng lại nhanh chóng rút lại. Thôi bỏ đi, không tìm Văn Chú nữa, chuyện ký hợp đồng với Gia Liên cứ dây dưa mãi, rõ ràng là kiêng dè quan hệ giữa cô và Chu Uẩn, lỡ đâu anh vừa nhìn thấy cô lại nảy sinh cảm giác áy náy, dù sao cái chết của Chu Uẩn ít nhiều cũng có dính dáng đến anh.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Bạch Đàm bực bội nhìn ra ngoài cửa sổ, vô tình liếc mắt, vừa khéo nhìn thấy Tưởng Đình Dã từng uống rượu cùng nhau ở quán bar trước đó, người này thì đáng tin cậy hơn Trì Học Nhiên nhiều, miệng mồm kín kẽ, có lẽ hỏi anh ta sẽ có kết quả khác.

Bạch Đàm quyết định, xách túi đẩy cửa quán cà phê, bước chân vội vã đuổi theo Tưởng Đình Dã đã đi xa.

Tưởng tổng đang bị phụ nữ quấy rầy, khoảnh khắc nhìn thấy Bạch Đàm, đôi mắt lờ đờ bỗng chốc sáng lên “Bạch Đàm, lại đây!”

“Tưởng tổng, thật ra tôi tìm anh là vì…”

“Này!” Tưởng Đình Dã không nói hai lời kéo người ôm vào lòng “Đây là bạn gái tôi, cô đừng có quấy rầy nữa, chúc cô hạnh phúc.”

Bạch Đàm nhìn anh ta rồi lại nhìn người phụ nữ đang rưng rưng nước mắt “Tôi không…”

“Cái đồ hồ ly tinh này!” Người phụ nữ mắng một câu rồi bỏ chạy.

Bạch Đàm nhìn theo bóng lưng chạy xa kia, tức giận dùng khuỷu tay th*c m*nh Tưởng Đình Dã: “Anh có bị bệnh không hả? Không biết cách từ chối bình thường à?”

“Nói đi, tìm tôi có việc gì?” Bản lĩnh đánh trống lảng của Tưởng Đình Dã là số hai thì không ai dám nhận số một, thấy Bạch Đàm đi tới là biết có việc gấp.

Tuy rằng có chút không vui vẻ, nhưng Bạch Đàm vẫn nhớ việc chính, ngẩng đầu nhìn chằm chằm khuôn mặt cà lơ phất phơ của Tưởng Đình Dã, nói chắc nịch: “Tôi nghi ngờ Tiểu Uẩn chưa chết.”

Tưởng Đình Dã nghe vậy, vẻ lười biếng từ từ biến mất, nhìn quanh bốn phía, nắm lấy cánh tay Bạch Đàm lôi cô lên xe.

“Cái gì gọi là chưa chết?” Ngón tay Tưởng Đình Dã hơi cong lại gõ mạnh lên vô lăng “Chuyện này không phải chuyện đùa, nếu Chu Uẩn chưa chết tại sao cô ấy không xuất hiện? Cô không phải là bạn thân nhất của cô ấy sao? Cô ấy có thể giấu giếm tất cả chúng tôi chẳng lẽ lại giấu giếm cô? Hoặc là tôi đổi cách nói khác, cô cho rằng lý do cô ấy chưa chết mà lại không xuất hiện là gì?”

Bạch Đàm bị hỏi đến cứng họng, đây cũng là điểm cô nghĩ không thông: “Những gì anh nói tôi đều hiểu, nhưng anh có từng nghĩ chúng ta đều đang suy nghĩ theo lối mòn không? Giống như ban đầu tôi cũng cho rằng cô ấy còn sống thì sao có thể không liên lạc với tôi? Đổi hướng suy nghĩ xem, nếu cô ấy còn sống mà lại không liên lạc với tôi, biết đâu là vì một trở lực nào đó khiến cô ấy không thể liên lạc với tôi thì sao?”

Tưởng Đình Dã nhìn cô ấy chằm chằm, qua đôi mắt không chớp đang nhìn mình, anh ta nhìn thấy không phải là sự suy đoán viển vông mà là sự chắc chắn, Bạch Đàm tin chắc Chu Uẩn còn sống.

“Thật ra cô ấy…”

Tưởng Đình Dã chưa nói hết câu, cửa sổ xe bị người bên ngoài gõ vang, anh ta bực mình nhíu mày, sắc mặt khó coi đến cực điểm, cực kỳ mất kiên nhẫn hạ cửa sổ xe xuống: “Gõ cái gì mà…”

Chữ “gõ” cuối cùng còn chưa nói xong, khuôn mặt hóng hớt của Trì Học Nhiên suýt thì chui tọt vào trong xe, cười híp mắt nhìn anh ta: “Tưởng tổng bận yêu đương à? Tôi gọi điện thoại không nghe thì thôi đi, điện thoại của A Chú cũng không nghe nữa, lại là em gái tình cảm nào đây?”

Tầm mắt Trì Học Nhiên hơi nâng lên, đôi mắt đang cười sau khi nhìn thấy người phụ nữ ngồi ở ghế phụ, ý cười liền cứng lại trên mặt: “Không phải chứ, hai người là tình huống gì đây? Sao cậu lại dính líu với Bạch Đàm thế? Cô ấy không phải là bạn của Chu Uẩn sao?”

Người đứng sau lưng Trì Học Nhiên còn chưa châm thuốc, nghe thấy hai chữ Chu Uẩn, đi thẳng tới, giơ tay gạt Trì Học Nhiên đang chắn tầm nhìn ra, ánh mắt rơi trên người hai người trong xe, ánh mắt lạnh lùng dừng lại trên người mỗi người một giây, hỏi: “Tên nhóc cậu tìm ai không tìm lại tìm cô ấy?”

Đều là bạn bè quen biết nhiều năm, Tưởng Đình Dã hiểu ý trong lời nói của Văn Chú, hắng giọng chuẩn bị giải thích rõ ràng.

“Tôi làm sao?” Bạch Đàm nghiêng người sang, hung hăng nhìn chằm chằm Văn Chú đang chuẩn bị châm thuốc bên ngoài cửa sổ ghế lái, lửa giận tích tụ trong lòng bùng cháy vào lúc này “Anh thì hay rồi, hay đến mức ngay cả người cũng không tìm được, đến cuối cùng chẳng phải vẫn ngầm thừa nhận kết quả điều tra của cảnh sát sao?”

Bạch Đàm xốc túi lên vai, mở cửa xe khí thế bừng bừng bước xuống, giẫm giày cao gót vòng qua đuôi xe đến trước mặt Văn Chú, liếc nhìn Trì Học Nhiên đang chắn trước mặt, đưa tay chỉ thẳng vào Văn Chú, hung dữ nói: “Là ai nói nhà họ Văn ở Túc Nguyên lợi hại lắm cơ mà, tôi thấy cũng thường thôi, anh không tìm được thì tôi tìm, dù sao bây giờ đã có manh mối, không làm phiền Văn đại tổng tài sắp xếp người đi qua loa lấy lệ nữa!”

Cô ấy giống như bất chấp tất cả, ngón trỏ tựa như con dao sắc bén chỉ trỏ từng người, dường như làm vậy thì bọn họ đều có thể bị tổn thương, khoác túi lên vai rời đi một cách rất phóng khoáng.

Văn Chú châm thuốc, khẽ rít một hơi, theo làn khói mỏng tan ra, tay kẹp thuốc tùy ý chỉ về phía trước, mấy tên vệ sĩ phản ứng nhanh chóng, như bức tường người chắn đường đi của Bạch Đàm, cô ấy đi bên trái bọn họ dịch sang bên trái, cô ấy sang bên phải bọn họ cũng làm y như vậy.

Sau vài hiệp, Bạch Đàm dù có ngốc đến mấy cũng biết Văn Chú cố ý làm vậy, xoay người chống nạnh trừng mắt nhìn người nào đó đang ra lệnh: “Anh có ý gì?”

“Cô tự nói hay là để tôi ép cô nói?” Văn Chú thong thả bước tới dừng trước mặt cô “Cô là bạn cô ấy nhưng không phải là cô ấy, sự kiên nhẫn của tôi dành cho cô có giới hạn.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...